Sunday, July 7, 2013

Nguyen Thuy Linh: "THẰNG MÙ DẪN LỐI CHO THẰNG SÁNG"

Đọc thêm: Trương Đình Trung - Về bài nói chuyện mới phát hiện của cố tổng bí thư Lê Duẩn

https://www.facebook.com/thuylinhftuhcm/posts/354445524683519

Khoảng 2 tháng trước, trong một tiết học chính trị, thầy giáo của Linh khẳng định như đinh đóng cột rằng: "Thầy nghĩ với quyết tâm chính trị của Đảng và sự nổ lực của toàn dân, 20 năm nữa VN sẽ đuổi kịp Singapore". Linh không tin nên vội rút điện thoại ra và tìm kiếm dữ liệu về GDP bình quân đầu người của hai nước, sau đó đưa cho thầy xem, thầy ngồi trước màn hình máy tính khoảng 20 phút nhưng không tính ra được ^^ Qua sự việc trên chúng ta đã thấy được phần nào nguyên nhân tụt hậu của nền giáo dục nước nhà. Chỉ tính đến cấu trúc ngữ nghĩa của câu nói được phát ra từ một vị Tiến sĩ đã thấy không ổn chút nào rồi, chưa nói đến độ chính xác của thông tin. "Với quyết tâm chính trị của Đảng" nghĩa là gì ??? Một câu nói mang tính hình thức, giáo điều, rập khuôn, tối nghĩa, nói thẳng ra là tào lao. Năm 2012, GDP bình quân đầu người của Singapore và VN lần lượt là 49271 USD và 1374 USD. Nếu lấy tốc độ tăng trưởng GDP hằng năm của VN là 7%, của Singapore là 5% (dĩ nhiên đây chỉ là số liệu mà người VN mơ ước), thì bằng một phép tính đơn giản cũng cho ra kết quả: VN sẽ đuổi kịp Singapore sau 190 năm nữa ! 

Người ta thường nói đùa với nhau rằng: "Thằng mù dẫn lối cho thằng sáng", có lẽ câu nói này đang rất phù hợp với tình hình ở VN.
Nhìn cái cách chính phủ điều hành nền kinh tế là thấy ngay được điều này. Điều nguy hại nhất mà chế độ Cộng sản để lại cho đất nước, theo Linh là sự tụt hậu của nền giáo dục VN so với các nước trong khu vực. Trình độ dân trí thấp sẽ dẫn đến đói nghèo và đói nghèo sẽ sinh ra những người thất học, nó như một vòng luẩn quẩn mà suốt mấy chục năm qua chúng ta vẫn không thể thoát ra được. Linh nhớ có một lần, có một thầy giáo đã nói trước lớp học rằng: "Nền giáo dục của nước ta đang được quản lý bởi những người thiếu giáo dục". Vừa nghe qua thì có vẻ cực đoan nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì ta lại thấy đúng. Có thể lấy dẫn chứng về việc bộ trưởng bộ GD&ĐT đã gửi công văn yêu cầu báo chí không được đưa tin về tình hình vi phạm quy chế thi, trước khi diễn ra kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay. Chính vì vậy mà "kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa rồi đã diễn ra tốt đẹp, không có học sinh vi phạm quy chế thi" ^^

Sau khi đọc xong mấy cuốn sách chính trị Mác - Lênin, có mấy đứa bạn cùng lớp của Linh thắc mắc rằng, không biết tại sao mấy ông Giáo sư - Tiến sĩ mà lại viết ra những cuốn sách tào lao như vậy ? Linh đã trả lời, không phải các ông Giáo sư viết ra những cuốn sách tào lao mà nhờ viết ra những cuốn sách tào lao ấy các ông mới được phong hàm Giáo sư ^^. Một nền giáo dục lồng ghép quá nhiều nội dung chính trị, mang tính tuyên truyền và nhồi sọ đã tạo ra một thế hệ học sinh yếu kém. Một nền giáo dục chạy theo thành tích đã tạo ra một thế hệ trẻ sống gian dối và thụ động. Và tổng kết lại, một nền giáo dục mang tính XHCN đã biến VN thành một nước xuất khẩu lao động chân tay hàng đầu thế giới, nhân lực yếu kém về trình độ kỹ thuật và thiếu tính sáng tạo, sản phẩm làm ra có giá trị thấp, trong khi những mặt hàng công nghệ cao đều phải nhập khẩu. Cũng vì nền giáo dục yếu kém mà nạn chảy máu chất xám diễn ra ngày càng trầm trọng. Nhiều sinh viên học giỏi ra trường không được trọng dụng, trong khi những sinh viên (nhiều khi chỉ là học sinh) yếu kém nhưng nhờ các mối quan hệ và tiền bạc lại kiếm được một công việc tốt, thậm chỉ trở thành người quản lý "cưỡi đầu cưỡi cổ" những người tài giỏi thực sự. Sự bất công này là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến tình trạng đói nghèo của đất nước hiện nay...


Trương Đình Trung - Về bài nói chuyện mới phát hiện của cố tổng bí thư Lê Duẩn

Trương Đình Trung
Chia sẻ bài viết này
Việc ông Đặng Phong mới phát hiện thêm được một bài nói chuyện như vậy của ông cố TBT Lê Duẩn, nếu quả đúng sự thật, là một điều hay, bởi nó giúp bổ sung cho phần tiểu sử của vị Tổng Bí Thư quan trọng này của đảng CSVN được hoàn chỉnh hơn.
Tuy nhiên, việc phát hiện đó chắc không ảnh hưởng gì đến sự phán xét của lịch sử về sau đối với Ông nói riêng, cũng như đối với đảng CSVN nói chung.
Từ góc độ cá nhân, tôi thiển nghĩ rằng trường hợp của ông cố TBT Lê Duẩn là một bằng chứng rằng dân tộc Việt Nam, tuy thông minh, đã và đang không có những nhà lãnh đạo ngang tầm với thế giới, và có lẽ đó là yếu điểm lớn, là lý do khiến Đất Nước không vươn lên được mạnh mẽ, vẫn tụt hậu về nhiều mặt so với các quốc gia khác, không thoát ra được khỏi ảnh hưởng bao trùm của Trung Hoa.
Phải thừa nhận rằng ông Lê Duẩn là một người tài năng, có thể ở mức xuất chúng, nghĩa là thuộc loại nhân tài hiếm hoi. Việc ông từ một người vô danh, ngoi lên,loại dần những đối thủ lớn như Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh,Phạm văn Đồng, thu phục được Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn, và rồi lấn át ngay cả vị lãnh tụ cao nhất, trở thành kẻ cầm vận mệnh của cả Dân tộc trong tay trong một thời gian dài là một bằng chứng hùng hồn về tài năng xuất chúng đó.
Nhưng tài năng đó bị giới hạn, gói gọn lại trong việc tranh chấp quyền bính, trong những xảo thuật chính trị hạn hẹp trong một chính đảng, trong việc vạch ra những sách lược và chiến lược cho một cuộc chiến thuộc quy mô quốc gia và vùng. Tài năng đó thiếu một viễn kiến chính trị tầm cỡ quốc tế (worldly vision); một viễn kiến giúp Ông vượt thoát ra khỏi tín điều ý thức hệ, đứng cao hơn hẳn đồng bào mình và người đồng thời để có một tầm nhìn xuyên suốt lịch sử của Dân tộc, của thế giới, từ đó dẫn đưa Đất Nước đi lên. Tài năng của ông LD chỉ đủ để trở thành một nhà lãnh đạo trung bình, chưa đủ để trở thành một nhà lãnh đạo kiệt xuất, giúp đưa Đất Nước khai sinh một thời đại mới.
Ông LD, so ra, không ngang tầm với những lãnh tụ các quốc gia khác cùng thời. Chẳng hạn, ông không bằng Lý Quang Diệu hay ngay cả Pak Chung Hee (cuả Nam Hàn), thua xa Đặng Tiểu Bình. Hạn chế lớn nhất, trong cương vị một lãnh tụ, là ông LD không thoát ra khỏi được sự ràng buộc ý thức hệ; Ông là một đệ tử trung thành của chủ nghĩa CS, toàn tâm toàn ý tin theo học thuyết Maxist. Về mặt này thì Đặng Tiểu Bình, với câu nói nỗi tiếng: "Bất kể là mèo trắng hay mèo đen, miễn bắt được chuột" tỏ ra hơn hẳn ông LD, đã không bị ràng buộc với giáo điều CS. Bình đã tỏ ra có phong cách của một lãnh tụ cỡ lớn, những người mà trong thâm tâm không tin vào một điều gì khác ngoài viễn kiến lãnh đạo của chính họ, sẵn sàng chỉ xử dụng mọi tín điều khác như phương tiện, chứ không là mục đích. Ngày xưa các hoàng đế La Mã đã xử dụng đức tin Ki-tô giáo, nhưng không để cho đức tin đó ràng buộc mình; ngày nay các ông vua Saudi Arabia cũng xử dụng Hồi giáo để củng cố sự trị vì của họ, nhưng chính bản thân họ không để bị buộc ràng bởi tôn giáo ấy trong vai trò lãnh đạo; các lãnh tụ lớn của Mỹ cũng không khác, họ hô hào Dân Chủ, nhưng tự họ rất sẳn sàng làm những việc phi dân chủ để phục vụ quyền lợi và duy trì vị thế quốc tế của Hoa Kỳ.
Chính vì không có viễn kiến lớn để vượt ra khỏi sự ràng buộc của giáo điều ý thức hệ mà ông LD, cũng như vị lãnh tụ đàn anh của Ông, đã tự hạn chế mình trong một khuôn khổ nhất định và hạn hẹp. Có thể ví Ông và các vị khác đồng hội như những con ngựa đã khớp hàm thiếc, chỉ nhìn thấy có một hướng, một phiá; phía đó được phác hoạ và đánh dấu một cách đơn giản bằng những dấu mốc trên sơ đồ: Xã Hội Chủ Nghĩa, là đấu tranh giai cấp, là Hợp Tác Hoá, là liên minh Công Nông, là chuyên chính vô sản, và nhất là mô hình Sô-Viết! Ông LD, cùng những nhà lãnh đạo CS khác, đến với học thuyết Marxist-Leninist như kiểu những kẻ tài tử về thưởng ngoạn tranh, họ đến rất gần bức tranh, chăm chú nhìn vào,từng chi tiết một, họ bị say mê cuốn hút vào những chi tiết sặc sỡ, hấp dẫn, họ bị những chi tiết ấy thôi miên mạnh đến độ họ không còn tỉnh táo để lùi xa, nhìn lại bức tranh ở tầm nhìn tổng quát, bỏ qua công việc rất quan trọng là so bức tranh ấy với những bức cùng loại bên cạnh để từ đó trở lại bình tĩnh hơn, nhận ra đâu là cái hay, đâu là điều bất cập của bức tranh. Họ đã mua vội bức tranh, đã ôm lấy chủ nghiã CS vào lòng, thiết tha sỡ hữu lấy một ý thức hệ mà không đầy 60 năm sau đã sụp đổ tan tành!
Chính vì sự hạn chế về viễn kiến vừa nói mà vào những năm 1940s,ông LD, và người đàn anh của Ông, cố chủ tịch HCM, đã không nhận ra được rằng vào thời điểm đó, sự suy yếu của Trung Hoa là cơ hội ngàn năm một thuở cho Việt Nam để thoát một lần vĩnh viễn ra khỏi sự khống chế của nước láng giềng khổng lồ bằng cách Tây Phương hoá hoàn toàn, vượt lên trước Trung Hoa về văn hoá, khoa học-kỹ thuật, về kinh tế và quân sự. Họ, ông LD và các lãnh tụ CSVN,do mê muội ý thức hệ, đã không nhìn suốt chiều dài lịch sử để thấy rằng VN chỉ tự chủ, ổn định và phát triễn những khi Trung Hoa suy yếu, còn ngược lại luôn bị uy hiếp và ngay cả bị đô hộ khi Trung Hoa mạnh lên. Thay vào đó, ông LD và giới lãnh đạo CSVN đã vẫn tiếp tục dựa vào Trung Hoa, không những vậy, còn quay lại tàn sát đồng bào mình, những người không cùng chính kiến, tận diệt đến mức những người đó trong một thời gian dài về sau không đủ nhân sự và cán bộ để có đời sống chính trị biệt lập. Và chính khi làm như vậy, ông LD và đảng CSVN đã thật sự làm tiêu hao trầm trọng nguyên khí của Dân Tộc, khiến đến khi Trung Hoa trở lại hùng mạnh như hôm nay thì người VN hầu như không còn đủ khí lực để đương cự trước áp lực nặng nề về mọi mặt của họ. Tương quan quá chênh lệch và lệ thuộc giữa VN-Trung quốc ngày nay là bằng chứng và là hậu quả của sự thiếu viễn kiến của ông LD, cũng như của những lãnh tụ khác của đảng CSVN, và của việc họ bỏ lỡ một cơ hội lớn cho Dân tộc.
Cũng chính do sự thiếu viễn kiến mà ông LD đã huy động nhân sự đánh bại phe "chủ hoà" trong Bộ Chính Trị để tiến hành cuộc chiến tranh "giải phóng Miền Nam"; một cuộc chiến tranh đẫm máu với chừng 4 triệu người Việt chết, càng làm suy yếu VN hơn, và tuy cuối cùng thống nhất được Đất Nước, nhưng lại cũng tạo cơ hội cho Trung Hoa bắt tay với Mỹ-Tây Phương để canh tân đất nước của họ. Vì không có viễn kiến, ông LD đã không nhìn thấy được trong chủ trương của phe "chủ hoà" những ưu điểm phù hợp với diễn biến và sự kết thúc của Chiến Tranh Lạnh, về khả năng thống nhất nước nhà mà không phải đổ máu; Ông đã làm mọi cách để đánh bại quan điểm của một số nhân vật cao cấp trong BTC vào thời đó cho rằng sau 1954 cần ưu tiên phục hồi kinh tế và xây dựng Miền Bắc hơn là tiếp tục chiến tranh và phải đương đầu trực tiếp với Mỹ. Làm được vậy giúp Ông ngoi lên cương vị cao nhất, nhưng lại khiến hàng triệu người ngã gục, đánh mất cơ hội cho hai Miền phát triển và thống nhất một cách hoà bình, mất đi những tiền đề tốt cho sự tiến lên nhanh và vững mạnh của một Việt nam thống nhất về sau. Sự thắng thế của Ông trong Đảng, một cách vô tình, đã biến VN thành một war agent, một cơ hội mặc cả, phục vụ lợi ích cho kẻ thù ngàn đời Bắc phương.
Rồi cũng đo thiển cận,do bị vòng kim cô ý thức hệ ràng buộc, sau 1975 ông LD đã dẫn dắt Đất Nước phạm vô số sai lầm nghiêm trọng về ngoại giao, kinh tế, văn hoá, và xã hội. Ở đây, Ông đã không hành xử như một lãnh tụ với tầm nhìn xa, trông rộng,trái lại Ông đã như một người chột dìu dắt đám người mù sờ soạng, "làm mò" (chính bà Nga vợ hai của Ông đã thú nhận như vậy trong một cuộc phỏng vấn với BBC) trong việc giải đáp bài toán kinh tế lớn lao của Đất Nước trong tình hình mới. Sự tiêu phí xương máu, tài nguyên và nhân lực của Đất Nước suốt cả một thập niên sau đó, cùng những hậu quả lâu dài chưa lường được là kết quả của sự lãnh đạo "mò" thiếu viễn kiến và mê muội ý thức hệ của Ông.
Tóm lại, bài nói chuyện chưa được biết tới đó của ông LD, tuy thú vị, nhưng chắc chắn không thay đổi gì được sự đánh giá chung của hậu thế dành cho Ông.
TRƯƠNG D. TRUNG

No comments:

Post a Comment