Friday, March 29, 2013

Dân chủ là biết tôn trọng những người có ý kiến khác mình

Đọc tâm sự của một người con gửi cha mình: "Hãy “giải mã” bằng cách tôn trọng những người đã và đang hy sinh tranh đấu cho dân tộc"

"Con người chân chính không cần định nghĩa, sống gần là biết. Còn thế nào là người “Cộng sản chân chính”? Con cũng như Ba và rất nhiều người khác đều công nhận lý tưởng bình đẳng không giai cấp, làm tùy sức, hưởng tùy nhu cầu rất cao đẹp. Chỉ có điều là lý tưởng đó hơi không tưởng (theo con nghĩ) và phương pháp vô sản chuyên chính lại trái ngược với bản chất con người. Ngày nay những nước mang danh Cộng sản, Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn đều khác xa với lý tưởng Cộng sản, thực chất không khác gì những tập đoàn độc tài lo trục lợi cá nhân của Marcos, Suharto, Saddam… những con người và chế độ “thoái hoá” đã từng một thời tàn sát dân họ trên danh nghĩa “chống Cộng”. Thế thì người theo lý tưởng Cộng sản chống lại “Cộng sản thoái hoá” có gì thiếu lương thiện đâu. Và ai dám nói họ ngu mà không biết ngượng khi những nước Bắc Âu như Thụy Điển, Phần Lan, Na Uy không đổ máu, không súng đạn mà xã hội càng lúc càng tiến gần tới lý tưởng Cộng sản một cách tự nhiên và dân chủ. Một trăm năm trước, ai dám nói rằng không cần bạo lực để chống lại tệ nạn xã hội. Dân trí thức nửa mùa ngày nay cũng khôi hài như mấy em sinh viên mới bập bễnh cơ học lương tử đã dám cười làNewtonsai lầm.Newtonsai thật, nhưng mấy em không đủ tài để chê. Người “Cộng sản chân chính” ViệtNamhôm nay có ai còn kêu gọi vô sản chuyên chính, hay quyết tiêu diệt người không cùng quan điểm không? Con nghĩ là không.
Vậy thì thay vì lý giải tào lao, hãy “giải mã” bằng cách tôn trọng những người đã và đang hy sinh tranh đấu cho dân tộc thay vì lo phè phỡn tư lợi cá nhân dù là họ ở phe nào. Sự bất đồng quan diểm và đường lối đưa đến những lựa chọn khác nhau mà người duy nhất có đủ tư cách sẽ không phải là đảng viên, là thầy tu, hay là giới trí thức mà là toàn dân, mỗi người một lá phiếu. Theo con đây chính là cách thực tiễn để “lấy đích dân chủ – độc lập – phú cường làm sợi dây liên kết” để cùng chống tham nhũng, chống bạo quyền thay vì tối ngày cãi vã vì những ngôn từ và khái niệm đã xa vời thực tế trong khi bọn vô liêm sỉ tiếp tục đào khoét.
Bất đồng quan điểm chính trị là chuyện thường, biết tôn trọng người có nhân cách và khí độ dù khác phe, khác quan điểm là chuyện thường ở những nước tiến bộ (Mỹ có vẻ hiện đang đi lùi ở đây) mà dân ViệtNamthường không có. Thay vì “lý” (một chiều và ngây thơ) nên dùng “lòng” mà những người có tư cách và tâm hồn ai cũng có thể cảm nhận để “giải mã”. Thời Chiến tranh Vùng Vịnh lần đầu, con còn là sinh viên. Một bữa ngồi ăn đọc báo chung với mấy thằng bạn, cả Việt lẫn Mỹ. Trả lời phóng viên hỏi về tình hình quân đội Iraq, tướng Schwarzkofp trả lời là Saddam và bộ hạ sống trong nhung lụa, không có gì phải sợ như Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp. Tụi con tất cả đều khoái trá nói với mấy thằng Mỹ “Yup, don’t mess with us”. Ngay cả những đứa có người thân từng đi cải tạo và cuối tuần vẫn chạy xuống Santa Ana biểu tình chống Cộng cũng đã vô tình để tinh thần dân tộc lên trên những ý niệm chính trị ngu ngơ.
Chuyện chính là phải có được quyền bầu cử và quyền đối lập. Cộng sản, tư bản, cộng hoà, dân chủ, đảng xanh, đảng vàng gì cũng được… tự do chính trị là bước căn bản đầu tiên, là mục tiêu chung của những người “chân chính” mà mọi tập đoàn độc tài để tư lợi đều tìm mọi cách để cản trở. Tập trung chống lại chuyện đó, thay vì “chống Cộng” hay “theo Cộng” như nhũng tay đồ gàn lắm lý luận, thiếu thực chất."

No comments:

Post a Comment