Tuesday, March 4, 2014

Vụ Trương Duy Nhất: Phản biện trung thành cũng phải bắt nhốt tù!

Đọc Đào Hiếu-Blog: Trương Duy Nhất có tội gì?
Xin nói ngay: Có! Tội chủ yếu là yêu Đảng… không theo cách Đảng thích. Yêu theo kiểu bằng vai phải lứa. Trong khi Đảng, nhất là các đồng chí thượng cấp, cần người ta kính là chính. Kính! Và tuân phục vô điều kiện. Giống như mọi sinh linh trong vũ trụ đều phải theo ý Trời.
Còn nhớ giáo sư Tương Lai có lần kể lại, đại ý đã một lần báo cáo vấn đề gì đó trước mặt một đồng chí cấp rất cao. Khi ra ngoài, đồng chí này nói: “Tay này nói với BCT mà cứ khơi khơi như nói với đồng nghiệp ở viện.”
Đó, nếu họ Trương đã được nghe và thấm nhuần trước những câu như thế thì đâu nên nỗi! Đằng này, lại dám tỏ ra là người anh em của các đồng chí ấy. Tội chỉ có vậy, nhưng là to lắm rồi đấy.
Bằng chứng về tình yêu của Nhất đối với Đảng chỉ cần tìm ở hai bài của anh ta trước khi bị tóm. Một là bài trả lời phỏng vấn của BBC để khen Nguyễn Bá Thanh, và một nữa là bài viết “Stop Nguyễn Bá Thanh” để tỏ ra buồn thay cho ông này.
Trong bài trả lời phỏng vấn, khi ông Bá Thanh mới ra trung ương, Trương Duy Nhất nói:
“Trong con mắt của tôi, thì ông Nguyễn Bá Thanh là một nhân vật cần có trong lúc này, kể cả về tính cách, lẫn tài năng và tư duy. Không chỉ riêng tôi, mà nhiều người tỏ ra rất hồ hởi trước ‘hiện tượng Nguyễn Bá Thanh’.”
Ở đây nói “nhân vật cần có”. Cần có cho ai? Hiển nhiên là cho Đảng. Ông Thanh ra Hà Nội là để tham gia tích cực (có thể là nhất) vào việc chỉnh đốn Đảng. Nếu sứ mạng của ông Thanh hoàn thành thì Đảng sẽ mạnh thêm, góp phần đắc lực giải quyết được cho Đảng vấn đề “tồn vong” theo hướng “tồn”. Tất nhiên Nhất hiểu rõ điều đó. Nhất kỳ vọng vào ông Thanh tức là Nhất đau đáu muốn Đảng mạnh lên.
Trong bài “Stop Nguyễn Bá Thanh”, Nhất tỏ ra thất vọng. Không phải thất vọng về Đảng hay về ông Thanh! Nhất chỉ thất vọng vì có những cản trở nào đó làm ông Thanh không thể phát huy được khả năng. Điều đó thấy rõ nhất qua việc thất cử của ông Thanh vào bộ chính trị. Kẻ yêu Đảng, yêu các đồng chí cấp cao trong Đảng và đau đáu với sự nghiệp chỉnh đốn Đảng đã bực dọc thốt lên: “Stop Nguyễn Bá Thanh”. Không phải vì coi thường ông Thanh, mà vì thực tế báo hiệu ông Thanh sẽ không có điều kiện để làm việc như mong muốn. Nhất cũng nói thế vì thương ông Thanh, muốn ông ấy rút lui trước để bảo toàn tiếng tăm và danh dự.
Nhưng người ta đã không hiểu được tấm lòng của Nhất với Đảng. Thật tiếc! Vì thời bây giờ còn được mấy người yêu Đảng như Trương Duy Nhất? Thậm chí có lẽ Trương Duy Nhất là người duy nhất yêu Đảng đến mức đó!
Vậy thì những người đem kẻ yêu Đảng ra để xử là những ai?
NGUYỄN TRẦN SÂM

No comments:

Post a Comment